Mùa vừng

Trời nắng quá, mấy khoảnh ruộng trên cồn đất cao đã khô héo cả. Bà tôi vác cuốc trên vai sốt sắng cả ngày dẫn nước. Thế mà nước chưa tới nơi lúa đã chết rũ vì khát, không thể cứu vãn được. Trông những luống cày dần dần lấp đi những xác lúa mới ngày nào hãy là thân con gái, bà tôi xót xa...

Cửa sổ blog

Tu hú gọi mùa...

Vườn vải nhà tôi ưng ửng đỏ là tu hú về. Tu hú về khẽ khàng lắm. Nó đậu ở một cành vải rậm. Nó kêu tu hú…tu hú. Tiếng của nó nhẹ mà bay xa.

Cún cưng thời thơ ấu!

Nhưng con Micky không chết. Nó là một con chó xù tuyệt đẹp. Đặc biệt, nó có cái đuôi bung nở như một cụm bông lớn. Cái đuôi lúc nào cũng cong cong như hình cây cầu. Mỗi bên má nó có một túm lông buông dài như hai lá liễu. Đôi mắt con Micky tròn xoe, ươn ướt.

Nhớ hàng dậu thưa

Vừa bước chân tới đầu ngõ, đập vào ánh nhìn của tôi là dãy tường bao bằng xi măng vững chắc và kín kẽ vừa mới được xây lên. Mặc dù đã được bố báo trước cách đây nửa tháng rằng ông đã cho chặt toàn bộ những cây cối quanh nhà để xây hàng rào cho kiên cố hơn, nhưng khi tận mắt thấy những dãy cây quanh nhà không còn, lòng tự nhiên thấy hụt hẫng, thấy tiếc nhớ vô cùng như tiếc nhớ một thời ăm ắp những kỉ niệm.

Nhớ một mùa lá tre về

"... Và vẫn chiếc áo nâu sờn khâu bao lần chỉ, một tay cầm chổi rễ cùn, tay kia bà kéo lê chiếc bao tải cũ mèm len lỏi khắp các búi tre. Bà luồn bàn tay nâu sạm, đầy những đường gân vơ từng chiếc lá. Tôi chạy theo bà, thi thoảng cũng bẻ được vài cành củi rồi lại biến tót ngay để mặc bà nhặt mùa thu mang về..."

Những mùa trăng xưa

Những mùa trăng xưa đã xa, vạn vật đã đổi thay, không còn đêm rước đèn của lũ trẻ con chân đất nơi thôn nghèo, nhưng với tôi trung thu vẫn mãi là ngày Tết.

Mùa vừng

Trời nắng quá, mấy khoảnh ruộng trên cồn đất cao đã khô héo cả. Bà tôi vác cuốc trên vai sốt sắng cả ngày dẫn nước. Thế mà nước chưa tới nơi lúa đã chết rũ vì khát, không thể cứu vãn được. Trông những luống cày dần dần lấp đi những xác lúa mới ngày nào hãy là thân con gái, bà tôi xót xa...