Bao năm tôi có gia đình mà cảm giác như họ không tồn tại, ốm đau đi bệnh viện một mình, khó khăn tự mình đứng dậy.

Tôi 24 tuổi, vừa ra đời với bao mộng mơ. Hồi sinh viên năm nhất tôi đã vay tiền mọi người tự mở quán ăn, nói dối bố mẹ nhiều lần rồi yêu đương mù quáng. Từ niềm hy vọng của bố mẹ gia đình, tôi trở thành kẻ lừa lọc, dối trá trong tâm trí họ và bạn bè. Cửa hàng sập tiệm, nợ nần chồng chất, người yêu bỏ, bạn bè xa lánh, tôi đối diện với quãng thời gian đen tối nhất cuộc đời. 3 tháng tôi vật vờ, rồi với nghị lực tôi đã tự vực mình dậy, bắt đầu làm việc, tự kiếm tiền trên đôi tay của mình.

Hơn 3 năm cứ kiếm được đồng vốn nào tôi lại mở lại quán ăn, chứng minh cho họ rằng mình sẽ làm được. 3 lần thất bại, khổ sở đến cùng cực, không dám nhìn mặt ai, kể cả bố mẹ, những lúc như vậy cần lắm một lời hỏi han từ gia đình nhưng không có gì. Nhà tôi có 4 anh chị em, tôi là út, ai cũng có gia đình riêng, đều ở xa, còn mỗi tôi cạnh bố mẹ. Có những năm chưa kiếm được tiền nhiều nhưng anh chị đều ở xa, sợ bố mẹ tủi thân tôi phải xin về sớm sắm sửa Tết, đưa mẹ đi làm tóc..., tiêu đến không còn đồng nào. Rồi Tết tôi lại không dám ở nhà, sợ làm phiền bố mẹ, xin ra công ty trực Tết. Mọi người ở nhà ăn Tết cùng nhau, không một cuộc điện thoại hỏi han gì tôi.

2 năm gần đây, công việc thuận lợi, tôi có một công ty nho nhỏ, đủ lo cho cuộc sống của bản thân và bố mẹ. Tôi sắm sửa từ những thứ nhỏ nhất về nhà: thuốc thang, quần áo, giày dép, sữa..., không để họ thiếu thốn. Cứ nghe họ kêu ốm đau là tôi lo, tìm đủ thứ thuốc tốt gửi về. Vậy mà những thứ tôi nhận lại chỉ là sự hằn học, thờ ơ, xỉa xói, về đến nhà là tâm trạng nặng trĩu. Bao năm tôi có gia đình mà cảm giác như họ không tồn tại, ốm đau đi bệnh viện một mình, khó khăn tự mình đứng dậy. Tôi gọi điện thì họ nghe chứ không bao giờ họ gọi cho tôi trước. Chẳng lẽ vì lỗi lầm của tôi ngày trước mà họ ác cảm với tôi đến vậy? Họ muốn đạp đổ những thứ tôi cố gây dựng lại. Họ tạo nên bức tường vô hình giữa tôi và họ.

Cách đây một năm, vì chuyện nhỏ nhặt mà bố thẳng tay đấm tôi trước mặt gia đình nhà bác. Một tháng trước, vì chuyện làm ăn của anh trai mà bố chửi tôi không tiếc lời, tôi uất quá đập vỡ mũ bảo hiểm trước mặt ông. Ông cầm chìa khoá nhà ném tôi vào bả vai, dẫn đến rạn xương. Từ hôm đó tôi không liên lạc gì với gia đình, họ xem tôi như người dưng chứ không phải con của họ nữa. Tôi buồn chán, mong được mọi người chia sẻ cùng.

Kiên

Độc giả gọi điện tâm sự với biên tập viên theo số 02873008899 - máy lẻ 4529 (trong giờ hành chính). Các chia sẻ của bạn sẽ được đăng tải trên Tâm sự.