Sách

Tiểu thuyết ‘Nước mắt của những vì sao’ (chương 16): Hồi ức về cố hương

Chuyên mục Nghệ Thuật của Đại Kỷ Nguyên xin gửi tới quý độc giả tiểu thuyết “Nước mắt của những vì sao”, tiểu thuyết giả tưởng mang khuynh hướng thần thoại của tác giả Nam Minh, được đăng đều đặn vào thứ 3, thứ 5, thứ 7 hàng tuần. Kính mời quý độc giả cùng theo dõi.

Hoài niệm Than Uyên: Thương em, lỗi hẹn buồng cau, đến khi gặp lại mái đầu pha sương

Tôi về lại với Than Uyên Gió đưa hương lúa, nắng xuyên đồi chè Rừng thông vang dậy tiếng ve Xa xa triền suối trâu về mõ khua Bóng chiều nghiêng cả đường cua Dốc! Bao nhiêu dốc cho vừa lòng nhau! Thương em, lỗi hẹn buồng cau Đến khi gặp lại mái đầu pha sương

Tiểu thuyết ‘Nước mắt của những vì sao’ (chương 17): Đây cảnh cũ, đâu người xưa?

Chuyên mục Nghệ Thuật của Đại Kỷ Nguyên xin gửi tới quý độc giả tiểu thuyết “Nước mắt của những vì sao”, tiểu thuyết giả tưởng mang khuynh hướng thần thoại của tác giả Nam Minh, được đăng đều đặn vào thứ 3, thứ 5, thứ 7 hàng tuần. Kính mời quý độc giả cùng theo dõi.

Đêm đông trong cõi Ta Bà, lời than hòa điệu đồng ca tiếng trùng…

Trùng kêu rả rích đêm mưa Một, muôn kỷ niệm dây dưa dẫn về Dàn đồng ca quá não nề Tiếng cao, tiếng thấp, nhiều bè, bâng khuâng Trở nghiêng, chăn cuộn trong chăn Rét thấu xương, Rét buốt lần thịt da Đêm đông trong cõi Ta Bà Lời than hòa điệu đồng ca tiếng trùng Tưởng rằng ngày tháng ung dung Qua cơn bĩ cực, bạn cùng trúc mai Đêm thu thăm thẳm canh dài Đèn chong, khó ngủ, gió mài nỗi đau Ai ngờ đông tới nỗi sầu Từ muôn ức kiếp chuyển màu lá khô Trùng kêu đông, khổ hơn thu Mùa qua, tóc trắng; phận như bọt bèo

Lắng nghe một tiếng nhạc trời, khúc tri âm được gặp lại người tri âm

Giữa không gian trong vắt lặng im Bỗng mọc lên những bông sen màu tím Những hòn đá im lìm biết nói Nước qua khe róc rách góc tai đời Tiếng chân ngựa phi thảo nguyên hẹp lại Một nhành mai vừa hé mấy nụ mai Người thiếu phụ chờ chồng lên lầu hát Đôi bồ câu đậu xuống khúc nhạc thu