Sách

Người gõ cửa giữa phố xá phồn vinh hoa lệ

Giữa phố xá phồn vinh hoa lệ Có một bà già lặng lẽ bao dung Gõ cửa từng nhà, vào từng cửa hiệu Không mua hàng, chẳng xin nước uống Chỉ tặng nụ cười, chỉ tặng lời khuyên: “Đạo đức bây giờ như cát lở bờ sông Thức dậy đi thôi, xin đừng mê mờ mãi Phản bổn quy chân, để trở về nguồn cội Ghi nhớ ba điều“Chân – Thiện – Nhẫn” diệu linh Cho gia đạo yên vui, cho xã hội yên bình”

Chuyến tàu ánh sáng mang thông điệp hy vọng trong tác phẩm ‘Hai đứa trẻ’ của Thạch Lam

So với hai người anh trai của mình trong “Tự lực văn đoàn” là Nhất Linh và Hoàng Đạo thì Thạch Lam có số lượng trang viết khiêm tốn. Cuộc đời dù yểu mệnh nhưng ông cũng kịp thời cho ra đời những tác phẩm làm ta như đắm mình trong dòng sông văn hóa dân tộc, trong những nét đẹp quê hương sao êm ái, thanh bình…

‘Chữ người tử tù’ của Nguyễn Tuân: Một văn phẩm gần đạt đến sự hoàn thiện, hoàn mỹ…

Chữ người tử tù lấy nguyên mẫu từ các giai thoại của một danh sĩ, một nhà thơ, một người anh hùng khởi nghĩa thời Nguyễn là Cao Bá Quát. Nó cũng là hình bóng của chính Nguyễn Tuân – một người có ý thức dùng cái Tài của mình để phủ nhận xã hội đương thời. Trong hoàn cảnh nước mất nhà tan, ca ngợi người anh hùng dù chí lớn không thành nhưng tư thế hiên ngang bất khuất đã chứng tỏ niềm cảm phục của nhà văn với những người đang xả thân vì Tổ quốc.

Cả hai chung một tâm hồn, mà sao duyên phận “càn – khôn” không hoà?

Chùa Vồm một sớm tinh sương Rủ nhau đến hội, ngát hương phụng thờ Bên nhau cùng nguyện cùng chờ Cúi xin Nguyệt Lão xe tơ duyên lành Quanh chùa cây lá tươi xanh Dòng sông bên cạnh, mỏng manh chiếc cầu Mây xanh lơ lửng một mầu Mặt trời soi bóng mái đầu hai ta

Tạm biệt biển mang theo bao nhớ nhung, anh cứ mãi cồn cào như con sóng…

Tôi ở bên em nghe sóng vỗ Giữa mùa đông xưa con sóng cồn cào Bọt trắng bờ cuồn cuộn khát khao Sóng mê mải gặm nhấm niềm yêu dấu Nơi bể lặng những con tàu neo đậu Chốn bình yên sau mỗi chuyến ra khơi Nơi xa xăm biển gặp mây trời Những cánh buồm vẫn miệt mài cùng sóng