Sách

Mở lòng thấu lý trước sau, chữ Nhân chữ Đức mai sau trường tồn

Làm gì cũng phải nghĩ suy Phải nhìn phải ngó trước khi mình làm Làm người đừng có quá tham Đừng vì danh lợi làm người khổ đau Mở lòng thấu lý trước sau Chữ nhân chữ đức mai sau trường tồn Đừng vì mù quáng mất khôn Vào đường tội lỗi suy đồi sụp chân

Chưa từng nếm trải phong ba, tự mình so sánh thấy ra phận mình

Nếu cảm thấy số mình là quá khổ Hãy nhìn xem mình còn chỗ nào hơn Nếu cảm thấy số mình quá đáng thương Hãy nhìn xem chuyện đời thường của họ Rồi nghĩ suy xem lại mình trong đó Sống thế nào không phí bỏ thời gian Cuộc đời người như khúc nhạc gian nan Ai đánh trống hay đánh đàn cũng vậy

Thong dong vui thoả đất trời, như mây phiêu lãng rong chơi phương ngàn

Tĩnh tâm sóng lặng từ nay Vui buồn chợt tắt sống ngày an nhiên Trần gian mưa nắng ưu phiền Thoát mê khai ngộ hương thiền toạ tâm Giọt sầu ngọt đắng thăng trầm Dây oan ngưng kết tuệ tâm sáng ngời Thong dong vui thoả đất trời Như mây phiêu lãng rong chơi phương ngàn

Tập thơ “Mùa đợi” của Nguyễn Thúy Hằng: “Xin làm một sắc cầu vồng sau mưa”

Trong những gương mặt sáng giá về thơ của Nhóm các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học nghệ thuật được Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tuyển chọn đào tạo (khóa học đầu tiên của cả nước) từ 1976 đến nay, Nguyễn Thúy Hằng là gương mặt thơ dịu hiền đến mong manh, duyên dáng, nhẹ nhàng. Tập thơ “Mùa đợi” của cô như một vườn quả chín ngọt ngào của tài năng đã đơm hoa kết trái, dâng sắc hương cho đời.

Chợt một ngày ta bỗng như vỡ òa, niềm hạnh phúc hòa ca lòng háo hức

Ta lặng lẽ, lặng nhìn dòng đời trôi Từng năm tháng tâm miệt mài mòn mỏi Bao nhiêu lần… bao nghĩ suy len lỏi Mỗi kiếp người… là mỗi cuộc bi ai? Nỗi đau khổ thương tâm vẫn đọa đày Có phải chăng đã an bài như thế? Nên thuận theo cái lẽ thường cho dễ Còn hơn là tự tìm khó riêng ta?

Bị liệt nửa người, không nói được, Nguyễn Trọng Tạo từng “muốn chết”…

“Tôi như một người chết. Vô hồn. Cứ mê mê tỉnh tỉnh như thế, nhiều lúc chỉ… muốn chết. Có lúc nghĩ đến tự tử rồi lại mê man…”, nhà thơ- nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo nhớ lại quãng thời gian đầy tuyệt vọng khi phải nằm bất động, mất cảm giác, mất tiếng vì tai biến mạch máu…